Thứ Tư, 19 tháng 12, 2012

Với Thời Gian





Mùa này có một chòm mây rất cũ
Chợt xanh trong đến ngơ ngẩn giữa trời
Chiều nay có một người rất cũ
Sao lạ lẫm quá thời gian ơi !

Tất cả vẫn là những điều rất cũ !
Mỗi mùa qua ta gặp giữa ngày thường
Lá cứ đổ và hoa cứ nở
Chẳng cần chờ phải nhớ hay thương !

Bức thư cũ ta viết rồi không gửi
Giờ như cho một ai đó khác rồi
Góc-để-quên bụi mờ trên ô cửa
Ranh giới ngày nào: chúng ta – tôi?

Tất cả vẫn là những điều rất cũ
Ta đã qua và gặp lại – bàng hoàng
Có những điều không chia làm hai nửa
Thời gian phủ mờ vẫn nặng mang?

Cây phượng cũ không còn nơi cũ
Quán ngày xưa của mùa vắng xa rồi
Có những điều ta tưởng rằng quen thuộc
Lại trở về trong dáng mới tinh khôi?

Mùa này có một chòm mây rất cũ
Chợt xanh trong đến ngơ ngẩn giữa trời
Có những người ta tưởng rằng rất cũ
Một ngày thành xa lạ, thời gian ơi!
.
-Thụy Thảo-

Dấu hỏi




Có những điểu không thể nói
Dù thật quá giản đơn
Có những vu vơ giận hờn
Nghĩ lại thấy sao mà vụn vặt

Em giấu đằng sau ánh mắt
Chút vu vơ gì anh chả hiểu đâu
Mỗi một nụ cười, mỗi thoáng nhìn nhau
Chỉ thấy đong đưa mỗi mình dấu hỏi

Anh giấu đằng sau giọng nói
Có lúc là buồn, có lúc là vui
Có lúc lại là chua xót ngậm ngùi
Một nỗi niềm chưa có người chia sẻ

Em đâu còn thơ bé
Ðể quá vô tình trước những buồn vui
Anh chẳng còn trẻ dại nữa rồi
Mà chợt thấy mình có khi khờ khạo

Ðêm về trong giông bão
Những hạt mưa phũ phàng trút xuống đời nhau
Nếu ta có lỡ ngoái nhìn phía sau
Không một bàn tay ấm....

Tháng năm trôi chầm chậm
Thời gian cứ vô tình lấy mất ngày xanh
Những kỷ niệm cho đời của em và anh
Vẫn chỉ giấu trong những bảo tàng vô nghĩa

Dấu hỏi nào tròn trịa
Vẫn đong đưa hoài trong ánh mắt nhau
Dù biết rằng chỉ một thoáng gật đầu
Cũng có nghĩa là tất cả...

Vậy mà mình vẫn xa lạ quá
Dấu hỏi vẫn im lìm ngủ dưới hàng mi
Con tim vẫn khóc cười với những sân-si
Ngoài kia lại một lần đêm xuống...

-Võ Trung Hiếu-

Hẻm nhỏ




Tôi, kẻ tha hương
Một buổi trưa vô tình lạc vào hẻm nhỏ
Giữa Sài Gòn muôn vạn điều không – có
Bỗng nhận ra mình tay trắng vẫn hoàn tay

Trong hẻm nhỏ tôi đi như người say
Trên đầu trần hoa nắng bay chấp chới
Tĩnh lặng quá! Ồ một điều thật lạ
Giữa thành phố này tĩnh lặng quý biết bao

Tôi đi ngang qua một cánh cổng rào
Những dây leo xanh quấn quanh uể oải
Khoảnh sân nhỏ, nắng và hoa đang nhảy
Điệu Valse buồn tịch mịch của buổi trưa

Tôi kiễng chân nhìn vào cánh rào thưa
Hoa mười giờ héo mình trên vạt cỏ
Tán lá xanh nụ hoa hồng lấp ló,
Chuông gió lười nên vắng tiếng lanh canh

Đôi chân tôi chẳng thể bước nhanh
Qua ngôi nhà cửa khép hờ chờ đợi
Như đang chờ vị khách nào sẽ tới
Để tách trà bay khói giữa buổi trưa

Hẻm nhỏ, rào thưa, ngôi nhà vắng lặng
Tiếng radio buồn gieo niềm sâu lắng
Tôi chợt nhận ra môi mình mặn đắng,
Nước mắt hiếm hoi trước hạnh phúc không lời

Đại lộ cuộc đời tôi mãi rong chơi
Bỗng thèm quá như trưa nào lạc vào hẻm nhỏ
Dẫu biết giữa thị thành muôn vạn điều không – có
Vẫn ước ao có một hẻm nhỏ để đi về.
.
-Thanh Vân-

Đoản Khúc Vô Thường




Chẳng tiếc những ngày trước anh qua
Không em
Chẳng buồn những ngày sau anh tới
Không em
Chỉ đau nỗi hôm nay
Có nhau mà như xa

Đôi khi hạnh phúc làm cho ta mệt mỏi
Khi yêu thương thăng hoa trên lối mòn
Đôi khi nước mắt làm ta ấm áp
Và chia ly là dấu chấm huy hoàng…
Nhưng niềm tin luôn là ngọn nến
Thắp lên ánh sáng giữa hỗn mang

Hạt giống luộc, em gieo vào đất
Mong một ngày mấm quả sẽ sinh sôi
Ươm niềm vui em gặt về trái đắng
Trên niềm đau hạnh phúc sẽ đâm chồi…

Than chi nỗi phù du mất - được
Cõi vô thường ta hát khúc tụng ca.

-Đoàn Ngọc Thu-

Lần Cuối





Thì ra, tuổi trẻ, thời nào cũng buồn!
.

Ta bạt mạng kéo theo người bạt mạng
Nên cơn vui thường kéo theo cực hình
Nên tương lai bằn bặt ở lòng mình
Nên bất hạnh ngập đầu ai vô tội

Người mới lớn cửa hồn chưa bám bụi
Vội vàng chi mở rộng cánh tin yêu ?
Biết đâu ta lẩn quẩn một đời, liều
Chuyên đội lốt thánh nhân đi ... lường gạt

Người mới lớn vung tình ra thẳng tắp
Không so đo cân nhắc phút giây đầu
Như tên bay chưa kịp nhắm bia nào
Khi kiệt sức cam đành ... ghim xuống đất

Người mới lớn tiêu hoang tình thứ nhất
Chỉ vì ham đổi được phút danh thơm
Biết đâu ta cong xương sống, cong xương sườn
Dìm uất hận nơi đáy gan lửa rực
Ném nhân cách vào ngàn sâu ký ức
Trát bùn tanh lên mặt đã bao năm
Mới ngoài hai mươi mà trầm trọng chứng đau lưng
Bởi luồn cúi mỗi ngày dăm bảy bận !

Đời chẳng khác tay ma đầu biển lận
Keo kiệt từng phần danh lợi sớt chia
Bước ra đời ai cũng đội mão mang hia
Ai cũng cố ngụy trang cũng nặng phần trình diễn
Người mới lớn tưởng lầm ta linh hiển
Nên cuối cùng lệ rát má thanh tân
Nên cuối cùng tê tái dạ ăn năn
Ta lúc nào cũng động lòng trắc ẩn
Những nhân đạo càng nhiều càng ... chết sớm
Bởi ta từng ngã ngựa rơi thương
Cũng như từng nâng đỡ kẻ dưới chân
Từng thua ngược nhiều phen hơn thắng ngược!

Người mới lớn có buồn, thì, cứ khóc
Kinh nghiệm đời ta tặng đó, cầm đi!
Lá còn xanh trên nhành cánh xuân thì
Đau đớn chỉ như ... vài xao xác rụng
Gió còn nổi bạo tàn muôn muôn trận
Hãy tập tành chịu đựng thêm, hơn
Hãy nhớ rằng, không phải sự ghen tuông
Là phương pháp buộc ràng hạnh phúc!

Người mới lớn có buồn, thì, cứ khóc
Bàn tay mình hứng lấy lệ mình rơi
Máu sẽ hoà tan ngàn phiến ngậm ngùi
Sẽ giảm nhiệt ... (rất cần cho mai hậu !)

Ta đã đứng thế quay cuồng bông vụ
Trớn theo roi mới giữ được thăng bằng

-Nguyễn Tất Nhiên-

Bóng Chữ





Xa em rồi anh mới thấy em
Như một thời thơ thiếu nhỏ
Em về trắng đầy cong khung nhớ
Mưa mấy mùa
mây mấy độ thu

Vườn thức một mùi hoa đi vắng
Em vẫn đây mà em ở đâu

Chiều Âu Lâu
bóng chữ động chân cầu.

-Lê Đạt-



Ừ, thì em nhớ anh!






Ừ, thì em nhớ anh!
Dẫu anh bảo rằng: “Đừng nhớ,
Đời còn dài, còn nhiều trăn trở
Anh sợ vai gầy gánh nặng
Anh đau!…”

Ừ, thì em nhớ anh!
Vì đêm nay dưới bầu trời đầy sao
em đếm
1, 2, 3…chơi vơi trong hoài niệm
Ngôi sao nào đã lạc mất rồi anh?

Ừ, thì em nhớ anh!
Nhớ cả em những ngày xưa cũ,
Hoa cúc ngày xưa, bây giờ héo rũ,
Biết bao giờ tìm lại sắc màu tươi!

Chúng ta đang qua tuổi hai mươi
Và nỗi nhớ chất đầy năm tháng
Nhưng thời gian chẳng làm dày dạn
Trái tim yêu của một con người

Ai đó nói rằng đời sẽ mất vui
Khi câu thề yêu nhau trọn vẹn
Còn em thì không, em muốn
Đời vui hơn khi ta đi hết một cuộc tình

Ừ, thì em nhớ anh!
Dẫu biết nỗi nhớ cũng chỉ là nỗi nhớ
Như ngôi sao xa lạc vào muôn thuở
Biết bao giờ anh thuộc về em?

-Thanh Vân-

Phiên Nghiên




Thì ra tôi chưa bao giờ nhìn vào trái tim mình và hỏi, tôi có điều gì là hạnh phúc cho mình không? 
Thì ra tôi chọn cách có mặt khi người đau không bao giờ bảo đảm rằng người sẽ ở cạnh tôi khi tôi bước hụt chân và rơi vào khoảng không thất vọng nào đó. 
Thì ra đến một ngày tôi cũng phải đối diện với tuổi trẻ của mình để chua chát gục đầu, rằng càng nhiều người bước vào vùng hạnh phúc của mình, thì càng nhiều nỗi đau mình giữ lại, càng nhiều nỗi buồn mình ôm ấp, càng nhiều dấu chân cày nát tim mình sau những ngày tháng cùng nhau.


-Phiên Nghiên-





Cà phê cuối ngõ




Vì bông hoa be bé 
Mà nụ cười em trong hơn 

Cuối ngõ ấy anh vẫn tìm nỗi cô đơn 
Khi anh nhìn trong mắt em và không thấy mình trong đó 
Cà phê nâu, màu môi em đo đỏ 
Nỗi thất vọng màu gì, em có biết không? 

Cuối ngõ ấy có bao người mà em nói thật đông 
Anh chỉ thấy toàn người lạ 
Người lạ thì chẳng là gì cả 
Thế giới thu vào một mái tóc em 

Cuối ngõ ấy anh đã tìm được một thói quen 
Một thói quen dễ thương giữa chật chội cuộc đời và bộn bề toan tính 
Chỉ cần em và buổi chiều thanh tịnh 
Một ly nâu đủ ấm áp nụ cười 

Cuối ngõ ấy anh đã tìm thấy một góc nhỏ cuộc đời 
Anh đã trao, dẫu em không nhận.

-Thủy Vũ-



.

Câm Lặng




Em sống trong cái kén của riêng mình
Câm lặng đau một nỗi đau cô độc
Như con tằm rút ruột kéo những sợi tơ vàng óng
Em rút ruột mình se lại những nỗi đau...
Tằm kéo tơ dâng đời những nhiệm màu
Em rút nỗi đau chả mang lại cho ai niềm hạnh phúc
Nhốt mình trong kén u sầu mong ngày đổi kiếp
Rũ bỏ thân tằm
thành ngài
chui khỏi kén...
hồi sinh
Để sức tàn sống cho trọn nghĩa tình
Rồi âm thầm chết trong một chiều thu tàn úa
Em chả để lại gì cho đời...
dù nhỏ nhoi
hay chỉ là nỗi nhớ
Chả để lại gì
em mãi mãi hư vô
Em không như con tăm biết dâng kén nhả tơ
Em không biết yêu người, yêu cuộc sống
Anh cứ trách mắng đi ...
nhưng tất cả đều là vô vọng...
Em giăng kén nỗi buồn...
nhốt chặt những đau thương.

-Vân Hồng-

Giờ Thì Đã Muộn






Sẽ không khóc đâu
em hứa

đã trôi hết những con đường đầy nắng
những xanh vô cớ bỗng ngại ngần
bỗng tung bỗng hứng phần nghi ngại
bỗng rớt mơ hồ dưới mắt ai

sẽ không khóc đâu
em hứa

dẫu xám mù u tím mặt người
thì cứ mơ hồ cho dịu vợi
cho đẹp vô cùng một trò chơi

giờ thì đã muộn
đã xám đã nâu đã tím bầm

đã buồn một chuyến hơn sương khói
đã thả ra về một trái tim ..

-Đông Hà-